< Gióp 14 >

1 “Con người thật yếu đuối mong manh! Đời sống thật ngắn ngủi, nhưng đầy phiền muộn!
Man that is born of a woman, is of few days, and full of trouble:
2 Chúng con như hoa sớm nở tối tàn. Như bóng câu vụt qua, chúng con vội vàng khuất bóng.
As a flower, he cometh forth—and fadeth, He fleeth also as a shadow, and continueth not.
3 Chúa cần gì phải theo dõi gắt gao, và rồi đưa con ra xét xử?
And yet upon such a one as this, hast thou opened thine eye? And, him, wouldst thou bring into judgment with thee?
4 Ai có thể đem điều trong sạch ra từ người ô uế? Không một người nào!
Who can bring a clean thing out of an unclean? Not one!
5 Chúa đã an bài số ngày của đời sống chúng con. Chúa biết rõ chúng con sống bao nhiêu tháng, và giới hạn không thể vượt qua.
If determined am his days, the number of his months, is with thee, Fixed times for him, thou hast appointed and he cannot go beyond.
6 Xin Chúa ngoảnh mặt để chúng con yên thân! Chúng con như người làm thuê, được nghỉ ngơi sau ngày làm việc.
Look sway from him, that he may rest, Till he shall pay off, as a hireling, his day.
7 Ngay cả cây cũng còn hy vọng! Nếu bị đốn xuống, nó vẫn mọc lại và nứt ra nhiều cành lá xanh tươi.
Though there is—for a tree—hope, —if it should be cut down, that, again, it will grow, and, the tender branch thereof, will not cease;
8 Dù rễ nó già cỗi trong đất và gốc thối rữa mụt nát,
If its root, should become old in the earth, and, in the dust, its stock should die:
9 vừa có hơi nước, nó sẽ nẩy chồi và cây liền nứt đọt như hạt giống mới.
Through the scent of water, it may break forth, and produce branches like a sapling,
10 Nhưng khi người chết, sức họ liền tan biến. Tắt hơi rồi người đến nơi đâu?
Yet, man, dieth, and is prostrate, Yea the son of earth doth cease to breathe, and where is he?
11 Như nước bốc hơi khỏi hồ, như sông cạn khô nứt nẻ,
Waters, have failed from, the sea, and, a river, may waste and dry up;
12 con người nằm xuống và không trổi dậy nữa. Cho dù bầu trời cao tan biến, họ cũng sẽ không dậy, không gì đánh thức họ giữa giấc ngủ triền miên.
So, a man, hath lain down, and shall not arise, until there are no heavens, they shall not awake, nor be roused up out of their sleep.
13 Ước gì Chúa đem con giấu nơi âm phủ, và quên hẳn con cho đến khi cơn giận Ngài nguôi. Nhưng đến kỳ định, xin Ngài nhớ lại con! (Sheol h7585)
Oh that, in hades, thou wouldst hide me! that thou wouldst keep me secret, until the turn of thine anger, that thou wouldst set for me a fixed time, and remember me: (Sheol h7585)
14 Người chết đi có thể sống lại chăng? Trọn những ngày lao khổ của đời con, con sẽ đợi cho đến kỳ giải thoát.
If a man die, can he live again? All the days of my warfare, would I wait, until my relief should come: —
15 Bấy giờ Chúa gọi, con sẽ lên tiếng đáp lời, Chúa nhớ mong con, tạo vật của tay Chúa.
Thou shouldst call, and, I, would answer thee, —For the work of thine own hand, thou shouldst long.
16 Bấy giờ Chúa sẽ canh giữ bước chân con, thay vì canh chừng tội lỗi con.
For, now, my steps, thou countest, Thou wilt not pass over my sin:
17 Tội lỗi con phạm sẽ được niêm phong trong túi, và Ngài sẽ che đậy gian ác của con.
Sealed up in a bag, is my transgression, and thou hast glued over mine iniquity.
18 Nhưng, như núi lở tan tành từng mảnh, như đá lăn ra muôn phía,
But, in very deed, a mountain falling, will lie prostrate, or, a rock moved out of its place:
19 như nước chảy đá mòn, như thác lũ cuốn trôi bùn đất, vì Chúa phá tan hy vọng của con người.
Stones, have been hollowed out by waters, the floods thereof wash away the dust of the earth, and, the hope of mortal man, thou hast destroyed:
20 Chúa đè bẹp con người, rồi người phải qua đi. Chúa thay sắc diện người và đuổi người đi khuất.
Thou dost overpower him utterly, and he departeth, Disfiguring his face, so, hast thou sent him away.
21 Họ không bao giờ biết con cháu họ sẽ được tôn trọng hay thất bại ê chề, Nào ai biết được.
His sons, come to honour, and he knoweth it not, Or they are brought low, and he perceiveth it not of them.
22 Họ chỉ biết thân mình đau đớn; đời sống họ đầy dẫy khổ đau.”
But, his flesh, for himself, is in pain, and, his soul, for himself, doth mourn.

< Gióp 14 >